
Huong Vu
Aug 30, 2026
When young hotheads make films, is there enough depth?
The directors of the Hanoi Cinematography Club are all 17 to 18 years old, the age the elders call "still wet behind the ears," not yet fully fed, not yet fully aware. And yet their films all carry messages that go beyond their age. Perspectives on the invisible pressures of life, from young love to family affection to self-imposed pressure, are all turned into cinema in an interesting way.
Đặng Minh Nam's "Love Letters" is far more mature and reflective than the director's age or even his own personality would suggest. "Love Letters" searches for an answer to the question of whether someone who has never loved can write the melodies of love. The storytelling is fairly conventional and the script predictable, but the film focuses on light, color, and authenticity, from the setting to the emotions to the performances of its entirely non-professional cast.
The film's music is quite striking. It is never loud or showy, beginning tentatively, with a touch of nervousness, then swelling powerfully once it finds its true love, drawing all attention, before settling back into calm. This is perhaps "Love Letters"'s most interesting artistic device, a way of making an impression that is both distinctive and effective.
"Love Letters" also carries the metaphor that real music does not have to be academic, and that real love is not far away. Whether in music or in romantic love, love only comes alive when you truly find yourself in it. Perhaps that is precisely the quiet ache of a generation, an age, just beginning to search for its own true love.
Khi tụi trẻ trâu làm phim thì có đủ sâu?
Những đạo diễn của Hanoi Cinematography Club đều ở tuổi 17-18, lứa tuổi "bẻ gãy sừng trâu" mà theo các cụ bảo là ăn chưa no, lo chưa tới. Vậy nhưng các bộ phim đều mang đến những thông điệp vượt ra khỏi lứa tuổi của các bạn. Góc nhìn về những áp lực vô hình trong cuộc sống từ tình yêu đôi lứa, tình cảm gia đình rồi về những áp lực tự thân đều được điện ảnh hoá một cách thú vị.
Đặng Minh Nam với "Lời Tình" già dặn và sâu lắng hơn rất nhiều lứa tuổi cũng như tính cách của chính đạo diễn. Lời Tình đi tìm câu trả lời cho câu hỏi liệu người chưa yêu có viết được những giai điệu của tình yêu. Lối kể chuyện khá khuôn mẫu, kịch bản dễ đoán nhưng tập trung vào ánh sáng, màu sắc và tính chân thực của bộ phim từ không gian đến cảm xúc, diễn xuất của những diễn viên 100% không chuyên.
Âm nhạc của phim khá ấn tượng, không ồn ào phô trương, bắt đầu bằng sự dè dặt, chút run sợ rồi khi tìm đúng chân ái nó dồn lên mạnh mẽ, thu hút mọi sự chú ý rồi lại trở lại êm đềm, có lẽ là một thủ pháp nghệ thuật thú vị nhất của "Lời Tình", một cách tạo ấn tượng rất đặc biệt và hiệu quả.
Lời tình còn những ẩn dụ rằng âm nhạc thực thụ không cứ phải thật hàn lâm. Tình yêu thực thụ không ở đâu xa. Dù âm nhạc hay tình yêu trai gái tình yêu chỉ thăng hoa khi bạn thực sự tìm thấy mình ở đó. Có lẽ đó cũng chính là những day dứt của thế hệ, lứa tuổi khi bắt đầu tìm kiếm chân ái của chính mình.